RESPAWN
Một streamer chết giữa buổi livestream, xem lại đời mình trong Spectator Mode, rồi được respawn với khả năng nhìn thấy giao diện game của cuộc sống. Tiểu thuyết.
Chương 1: "GG"
Trần Bảo Khang có hai quy tắc trong đời.
Quy tắc số 1: Không bao giờ tắt stream khi donate đang chạy. Quy tắc số 2: Không có quy tắc số 2.
Anh sống theo hai quy tắc đó suốt 10 năm. Và nó hoạt động rất tốt — cho đến tối thứ Sáu, ngày 15 tháng 3, khi quy tắc số 1 giết anh.
Nhưng chuyện đó lát nữa.
"BảoGG xin chào toàn thể anh em! Đêm nay là đêm lịch sử. Đêm nay chúng ta — chúng ta nhé, không phải tao, chúng ta — cán mốc 1.2 triệu followers!"
85,247 viewers. Con số nhấp nháy ở góc trái màn hình. Chat chạy nhanh đến mức không ai đọc kịp ai, nhưng ai cũng vẫn gõ — vì đó là cách chat hoạt động: không phải để đọc, mà để tồn tại.
🔥🔥🔥🔥🔥🔥 BảoGG LÀ VUA STREAM 36 TIẾNG ĐỈNH CỦA ĐỈNH Anh ơi ngủ đi anh ơiiii AE GÌ AE, TAO DONATE ĐÂY NÈ 💰💰💰
Khang ngồi trước bộ PC trị giá 120 triệu — custom build, RGB chạy 7 màu, 3 màn hình, 2 camera, ring light, micro Blue Yeti, ghế gaming da bò. Phòng stream được setup như cockpit phi thuyền. Trên tường: poster game, kệ trưng bày figurine limited edition, và 1 tấm plaque kỉ niệm YouTube bấm nút bạc.
Dưới bàn: 7 lon Red Bull rỗng nằm lăn lóc như xác quái vật sau trận đánh.
Khang với tay lấy lon thứ 8. Bật nắp. Tu một hơi.
Giờ stream thứ 31. Mắt đỏ nhưng vẫn sáng trước camera. Giọng hơi khàn nhưng vẫn nhanh. Râu lún phún 2 ngày không cạo. Áo hoodie đen — cái duy nhất anh mặc khi stream — bắt đầu có mùi.
Nhìn qua camera thì thấy: BảoGG, streamer triệu followers, đang cháy hết mình cho cộng đồng.
Nhìn không qua camera thì thấy: một thằng 29 tuổi chưa ăn gì 9 tiếng, chưa ngủ 31 tiếng, đang uống lon caffeine thứ 8 trong một căn hộ mà nửa tủ quần áo đã bị dọn đi 2 tuần trước.
Nhưng camera không quay tủ quần áo.
Điện thoại rung. Group chat "5 Anh Em Siêu Nhân 🦸♂️" — 47 tin nhắn chưa đọc. Khang liếc qua giữa hai trận rank.
Đại: Ê tối nay stream xong qua club không? Anh book bàn VIP rồi. Có đồ ngon 👀
Phú: Let's go 🔥🔥🔥 Tao vừa mua đôi giày mới cần outfit ra ngoài
Tùng: Đi. Cần uống.
Sơn: Tao pass, mai con bé đi học sớm. Mà Khang ơi, 36 tiếng stream là nhiều quá rồi mày. Nghỉ giữa chừng đi.
Đại: Sơn ơi mày already 60 tuổi rồi 😂😂😂 Mày có biết thanh niên thời nay sống kiểu gì không
Phú: Sơn là NPC bro. Cứ lặp đi lặp lại "cẩn thận nha, nghỉ ngơi nha" 😂
Tùng: Npc haha
Sơn: 🙂
Khang: Yên tâm anh Sơn, còn khỏe 💪💪💪 Tí stream xong tính tiếp
Đại: 💪💪💪
Khang đặt điện thoại xuống. Không trả lời thêm.
Trên stream, chat vẫn chạy:
BảoGG tối nay đánh rank gì anh? Bao giờ chơi với bà xã on stream lại anh? ❤️ VỢ CHỒNG BẢOGG BEST COUPLE
Khang đọc mấy dòng đó. "Bà xã." Chat vẫn hỏi về Vy mỗi stream. Khang chưa nói gì. Trên stream, Vy vẫn là bạn gái BảoGG — "bà xã" của cộng đồng. Power couple. #BảoVy.
Ngoài đời, Vy đã dọn đồ ra khỏi căn hộ 14 ngày trước. Im lặng. Không story. Không drama. Chỉ một tin nhắn:
"Em không giận anh. Em chỉ mệt vì yêu một người không chịu có mặt. Em đi đây."
Khang đọc tin nhắn đó 1 lần. Nghĩ: "Cô ấy sẽ quay lại." Rồi mở game.
14 ngày rồi. Cô ấy không quay lại.
Nhưng Khang không nghĩ về chuyện đó bây giờ. Khang đang stream. Và khi đang stream, thế giới ngoài camera không tồn tại.
Giờ thứ 33.
"OK anh em, trận này rank Diamond 2. Nếu thắng thì lên Diamond 1 — mà nếu lên Diamond 1 trong lúc stream marathon thì clip sẽ viral chắc chắn. Anh em sẵn sàng chưa?"
Chat nổ:
LÊN DIAMOND LÊN DIAMOND BẢOGG GOAT 🐐🐐🐐 Anh stream 33 tiếng rồi mà vẫn rank á? SẮT THÉP Sao mặt anh xanh vậy???? ANH ƠI NGỦ ĐI 😭
Khang không đọc mấy comment cuối. Hoặc đọc mà không thấy. 33 tiếng không ngủ thì mắt có lọc tự động — chỉ thấy những gì muốn thấy.
Tay bắt đầu hơi run. Khang nghĩ do cà phê — à không, Red Bull — à không, cả hai. Bình thường thôi. Stream marathon nào cũng vậy. Run một chút rồi hết.
Lưng đau. Đau từ giờ thứ 20. Khang chỉnh tư thế trên ghế gaming 15 triệu. Ghế có 7 chế độ ngả, hệ thống đỡ lưng 4D, đệm memory foam. Nhưng không ghế nào cứu được một cái lưng ngồi 33 tiếng liên tục.
Khang rót lon Red Bull thứ 8 vào ly — tay run, đổ ra bàn một ít. Lau qua bằng tay áo hoodie. Uống.
Trận rank bắt đầu.
Giờ thứ 34. Giữa trận.
Khang đang gank bot lane thì cảm thấy tức ngực.
Không phải kiểu đau. Kiểu... nặng. Như có ai đặt một bao cát lên ngực. Hơi khó thở. Tim đập nhanh hơn bình thường — nhưng Khang đang đánh rank, tim đập nhanh là bình thường, phải không?
Phải không?
Khang hit combo xong, hạ được tướng địch. Chat spam "CLEAN!" và "BẢOGG DIFF." Khang cười — nụ cười mệt nhưng vẫn đẹp trước camera. 10 năm luyện rồi, nụ cười tự động khi có camera, như NPC chào khách.
Tức ngực vẫn còn. Khang hít sâu. Thở ra. Ok, chắc do ngồi lâu. Tí nữa nghỉ.
Tí nữa.
Giờ thứ 35.
Điện thoại rung. Mẹ gọi.
Khang nhìn màn hình điện thoại. "Mẹ." Đang stream. Không nghe được.
Bấm từ chối. Gõ nhanh tin nhắn: "Con đang bận mẹ. Tí con gọi lại."
"Tí" của Khang có thể là 2 tiếng. Có thể là 2 ngày. Có thể là 2 tuần. Mẹ biết. Mẹ vẫn gọi.
Ở Cần Thơ, trong căn nhà lớn mà chỉ có 2 người, Nguyễn Thị Thanh Hà đặt điện thoại xuống bàn. Bà mở iPad cũ — con trai mua cho 3 năm trước, lần cuối về nhà — và vào stream xem Khang.
Bà không hiểu game. Không hiểu chat. Không biết rank Diamond là gì. Nhưng bà nghe giọng con. Thỉnh thoảng Khang cười trên stream, bà cũng cười — một mình, trong phòng khách, lúc 11 giờ đêm.
Bà muốn comment gì đó. Nhưng không biết gõ gì. Sợ gõ sai rồi con xấu hổ trước mấy chục ngàn người. Nên bà chỉ xem. Im lặng. Như mọi tối.
Ba — Trần Văn Hùng — đang ở phòng làm việc tầng trên, review hợp đồng. Ông không xem stream. Không biết con trai đang stream 35 tiếng liên tục. Ông biết con trai "làm cái gì đó trên mạng, kiếm tiền được." Vậy là đủ. Ông không hỏi thêm. Con trai cũng không kể thêm. Hai người đàn ông trong gia đình giao tiếp bằng tiền chuyển khoản và sự im lặng.
Giờ thứ 35, phút 40.
Tay Khang run nhiều hơn. Không phải run nhẹ nữa — run kiểu khó điều khiển chuột. Khang miss 2 skill liên tiếp. Chat bắt đầu để ý:
Ủa anh miss?? Bảo gg mà miss?? Anh mệt rồi kìa nghỉ đi 35 TIẾNG RỒI BRO Sao mặt anh tái vậy????
Khang cười: "Miss chứ ai chẳng miss. 35 tiếng không miss mới lạ. Anh em đừng lo, BảoGG chưa bao giờ bỏ cuộc giữa chừng."
Chat spam trái tim. Donate bay: "Anh nghỉ đi anh, sức khỏe quan trọng hơn" — 50K. "BảoGG forever!" — 100K. "ĐỪNG NGỦ! CÒN 1 TIẾNG NỮA LÀ 36!" — 20K.
Khang đọc dòng donate 50K. "Anh nghỉ đi anh, sức khỏe quan trọng hơn."
Sức khỏe.
Lần cuối Khang đi khám sức khỏe: 4 năm trước. Lần cuối Khang tập thể dục: không nhớ. Bữa ăn gần nhất: một phần gà rán GrabFood, 9 tiếng trước, ăn nửa rồi quên. Giấc ngủ gần nhất: 4 tiếng, 2 ngày trước — và đó đã là "ngủ nhiều" theo tiêu chuẩn của Khang.
Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ về mấy cái đó. Còn 20 phút nữa là 36 tiếng. Kỷ lục cá nhân. Kỷ lục channel. Clip sẽ viral. Sponsor sẽ thích.
20 phút. Cố thêm 20 phút.
Giờ thứ 35, phút 55.
Khang bắt đầu trận rank cuối cùng. Trận tính quyết định — thắng thì lên Diamond 1 ngay trước mốc 36 tiếng. Content hoàn hảo. Thumbnail hoàn hảo: "LÊN DIAMOND 1 SAU 36 TIẾNG STREAM MARATHON — BẢOGG."
"Trận cuối đây anh em! Trận cuối! Thắng trận này là GG! Diamond 1 baby!"
Chat phát điên. Viewers nhảy lên 87,000. Donate bay liên tục. Mọi thứ đang perfect.
Trận bắt đầu. Khang chọn tướng main. Tay run nhưng vẫn combo được — 10 năm muscle memory không phản bội.
Phút thứ 3: gank thành công. First blood. Chat nổ. Phút thứ 7: teamfight 3v3, Khang carry. "CLEANNNN." Phút thứ 12: Khang cảm thấy tức ngực lại. Mạnh hơn. Hơi chóng mặt.
Khang nhắm mắt 2 giây. Mở ra. Màn hình hơi mờ rồi rõ lại. "OK, ok," Khang tự nói nhỏ — mic không bắt được.
Phút thứ 15: teamfight lớn. 5v5. Khang cần tập trung hoàn toàn. Tay trái bàn phím, tay phải chuột. Đánh mắt, flash, combo, dodge —
Tức ngực.
Không phải "hơi tức" nữa. Đau. Đau thật. Như ai đó bóp ngực từ bên trong.
Tay trái Khang buông bàn phím. Tay phải vẫn cầm chuột nhưng không điều khiển được. Nhân vật trên màn hình đứng yên giữa trận chiến, bị 3 tướng địch đánh.
"You have been slain."
Chat:
Ủa??? ANH KHANG??? Sao đứng im vậy??? AFK À?????
Khang muốn nói gì đó. Muốn nói "lag" hoặc "lỗi chuột" hoặc bất kỳ cái gì. Nhưng miệng không mở được. Cổ họng nghẹn. Ngực đau — đau lan từ ngực sang vai trái, xuống cánh tay.
Camera vẫn bật. 87,000 người đang nhìn.
Họ thấy BảoGG — streamer triệu followers, anh cả của community, người không bao giờ bỏ cuộc giữa chừng — từ từ ngả người sang trái. Tay rời chuột. Tai nghe rơi khỏi đầu.
Mắt mở nhưng không nhìn thấy gì nữa.
Chat dừng lại nửa giây — nửa giây im lặng trước 87,000 người, kỷ lục hiếm có — rồi nổ:
ANH KHANG???? ANH KHANG ANH KHANG ANH KHANG ĐÂY LÀ THẬT HAY DIỄN??? KHANG ƠI TỈNH DẬY GỌI CẤP CỨU ĐI AI ĐÓ GỌI CẤP CỨU Có ai biết địa chỉ anh ấy không???? 115 115 115 GỌI 115!!!!! Ổng ngất rồi ba ơi ĐỪNG CÓ ĐÙAAAA
87,000 viewers. Không ai trong số đó ở trong phòng với Khang.
Không ai tắt được stream. Không ai gọi được cấp cứu — vì không ai biết địa chỉ căn hộ quận 7. Hoặc biết nhưng đang hoảng quá để nghĩ ra.
87,000 người nhìn một người nằm bất động trước camera. Gần nhất mà xa nhất. Đông nhất mà cô đơn nhất.
Lý Hoàng Sơn đang ngồi trên sofa nhà mình ở quận Gò Vấp, laptop trên đùi, xem stream Khang.
Vợ Sơn — Hạnh — đã ngủ từ 10 giờ tối. Con gái — Bông, 3 tuổi — nằm cuộn trong chăn hello kitty ở phòng bên cạnh. Sơn xem stream Khang mỗi tối, không phải vì thích game — mà vì đó là cách duy nhất anh biết Khang còn sống.
Nghĩa đen.
Sơn nhìn Khang ngả người. Nhìn tay rời chuột. Nhìn tai nghe rơi.
3 giây.
Sơn cần 3 giây để chuyển từ "nó diễn à" sang "không, không phải." 10 năm chơi chung, Sơn biết Khang diễn trông như thế nào. Cái này không phải diễn. Mặt Khang tái. Môi hơi tím. Người ngả sang trái kiểu không có lực cản — kiểu cơ thể đã tắt.
Sơn nhảy khỏi sofa. Gọi 115 — tay run, nói địa chỉ căn hộ Khang. Sơn biết địa chỉ. Sơn là người duy nhất trong nhóm từng đến nhà Khang ngoài giờ party — vì Sơn từng mang bánh sinh nhật đến bất ngờ năm ngoái. Khang lúc đó nói: "Ê anh, tới thì nhắn trước chứ!" Sơn cười: "Bất ngờ mới vui." Khang không ăn bánh. Nhưng Sơn nhớ địa chỉ.
Gọi 115 xong. Gọi Trân.
"Trân, anh Sơn đây. Em đến bệnh viện ngay. Anh Khang..."
"Anh Khang sao?" Giọng Trân đang ngái ngủ, tỉnh giật trong 1 giây.
"Anh không biết chính xác. Nhưng ngất trên stream. Anh đã gọi cấp cứu."
Tiếng Trân im lặng 2 giây. Rồi: "Em đi ngay."
Trân — đang ở phòng trọ Bình Thạnh, 12 giờ đêm thứ Sáu — mặc áo khoác qua bộ đồ ngủ, chạy ra đường, vẫy xe ôm. Tay cầm điện thoại, mở stream anh. Thấy camera vẫn bật. Thấy anh nằm bất động. Thấy chat chạy 1,000 dòng mỗi giây.
Trân tắt stream. Không phải vì không muốn nhìn. Mà vì không chịu nổi.
Điện thoại Trân có một album ảnh tên "Anh Khang ngày xưa" — 47 tấm ảnh, toàn hồi nhỏ, lúc anh Khang còn cười bằng mắt, chưa cười bằng camera. Trân lưu album này từ năm 20 tuổi, lúc nhận ra anh trai mình đang từ từ biến mất — không phải đi đâu, mà biến mất ngay tại chỗ, ngay trước mặt mọi người, sau một cái màn hình.
Trên xe ôm, Trân không khóc. Chỉ nắm chặt điện thoại và nghĩ: "Đừng. Đừng là thật."
Group "5 Anh Em Siêu Nhân 🦸♂️" — 12 giờ 12 phút khuya.
Sơn: Khang nhập viện. Ngất trên stream. Tao đã gọi cấp cứu. Bệnh viện [tên]. Đứa nào gần thì tới.
Tùng: Cái gì?????
Tùng: Mày nói thật à??
Sơn: Thật. Tao đang trên đường tới.
Tùng: Tao đi ngay.
Phú: Wtf
Phú: Ok tao tới
Đại: (không trả lời)
Sơn: Đại?
Đại: (không trả lời)
Sơn: @Đại
Đại: (3 phút sau) Tao tới sau
Tùng đến bệnh viện đầu tiên — sau Sơn.
Không ai ngạc nhiên.
Tùng — Phạm Minh Tùng, 28 tuổi, nhân viên IT, người hay roast mọi người trong group, người uống bia mỗi tối, người gõ 34 tin nhắn thật rồi xóa — Tùng đến trước Phú, trước Đại, trước cả Trân vì kẹt xe.
Tùng đến với áo thun cũ, quần short, dép lê. Mắt đỏ — vì bia, vì thức khuya, hay vì cái gì đó khác thì không rõ. Tùng ngồi xuống ghế hành lang bệnh viện, cạnh Sơn, không nói gì.
Sơn cũng không nói gì.
Hai người ngồi im. Đèn hành lang trắng nhợt nhạt. Mùi thuốc sát trùng. Tiếng bánh xe cáng đẩy qua. Tiếng ai đó khóc ở phòng bên cạnh.
Tùng mở điện thoại. Mở group chat. Cuộn lên. Đọc lại tin nhắn cuối cùng mình gõ, 6 tiếng trước:
"Đi. Cần uống."
Rồi cuộn lên nữa. Đến dòng tin nhắn của Sơn: "Mà Khang ơi, 36 tiếng stream là nhiều quá rồi mày."
Và dòng của Đại: "Sơn ơi mày already 60 tuổi rồi 😂😂😂"
Và dòng của chính Tùng: "Npc haha"
Tùng nhìn chữ "Npc haha" mình gõ. Sơn nói Khang nghỉ đi. Tùng gọi Sơn là NPC. Rồi Khang nói "còn khỏe 💪." Rồi Khang ngã.
Tùng đóng điện thoại. Dựa lưng vào tường. Nhắm mắt.
Trong đầu Tùng, một tin nhắn khác đang hiện lên — tin nhắn mà anh đã gõ 3 tiếng trước khi Khang ngã, gõ xong rồi xóa, như 33 lần trước đó:
"Ê Khang, mày có bao giờ nghĩ mình đang sống kiểu gì không?"
Tin nhắn đã bị xóa.
Group chat chỉ hiện: "Tùng đã xóa một tin nhắn."
Không ai hỏi.
Trân đến.
Chạy từ cửa sảnh vào, tóc rối, áo khoác hờ hững trên vai, dép xỏ vội — trông như vừa từ một thế giới khác rơi vào bệnh viện. Sơn đứng lên đón. Nói gì đó. Trân không nghe. Chỉ hỏi: "Anh em đâu? Anh em ở đâu?"
Bác sĩ nói: đang cấp cứu. Chờ.
Trân ngồi xuống. Tay nắm chặt hai bên ghế nhựa. Không khóc. Trân không khóc trước mặt người khác — thói quen học từ nhỏ, từ lúc nhìn mẹ khóc sau phòng ngủ mà không muốn ai biết.
Sơn ngồi cạnh. Không nói gì. Chỉ ở đó.
Tùng đi mua nước. Mua 3 chai. Đưa Trân 1, Sơn 1, mình 1. Tùng không biết nói gì trong lúc này. Nhưng Tùng biết mua nước.
Phú đến sau 1 tiếng.
Nguyễn Thiên Phú bước vào bệnh viện lúc gần 1 giờ 30 sáng. Thơm mùi nước hoa Tom Ford. Áo sơ mi trắng, quần tây, giày da — Phú đang ở một rooftop bar khi nhận tin, đi thẳng tới không kịp thay đồ. Hoặc không nghĩ tới chuyện thay đồ. Hoặc cả hai.
Mặt Phú — lần đầu tiên mấy đứa trong nhóm thấy — thất thần thật sự. Không phải kiểu "thất thần" đăng Instagram story kèm caption sâu sắc. Thất thần kiểu mắt trống, tay không biết để đâu, bước đi hơi lạc nhịp.
Phú là người trong nhóm giống Khang nhất. Cùng nhiều tiền. Cùng nhiều followers. Cùng sống nhanh. Hai đứa hay đi bar cùng nhau, ngồi VIP, uống Macallan, nhìn đám đông mà chẳng nói gì sâu hơn "ê con đó cute ghê."
Phú nhìn cửa phòng cấp cứu.
Và lần đầu tiên, Phú nghĩ — không nói ra, chỉ nghĩ, rất nhỏ, rất nhanh, rồi đẩy đi ngay:
"Đó có thể là mình."
Phú ngồi xuống. Xa Sơn và Tùng 3 ghế. Mở điện thoại. Đóng lại. Mở. Đóng lại. Cuối cùng cầm điện thoại mà không làm gì, nhìn xuống sàn.
Đại đến cuối cùng.
Gần 3 giờ sáng. Hơn 2 tiếng sau khi Sơn nhắn group.
Đỗ Quốc Đại bước vào bệnh viện bằng cửa sau. Không ai hỏi tại sao đi cửa sau. Không ai hỏi ở đâu 2 tiếng qua. Mắt Đại hơi đỏ — không ai hỏi vì khóc hay vì gì.
Đại ngồi xuống. Mùi gì đó trên người Đại — không phải mùi rượu, không phải mùi thuốc lá, mùi gì đó mà Sơn không nhận ra nhưng Tùng thì nhận ra mà không nói.
"Nó sao rồi?" Đại hỏi, giọng bình thường — bình thường quá. Như hỏi thời tiết.
"Đang cấp cứu. Chưa biết," Sơn nói.
Đại gật đầu. Ngồi im.
5 Anh Em Siêu Nhân. Lần đầu tiên ngồi đủ 4 người (thiếu 1) mà không ai cười.
2 giờ 47 sáng. Ba gọi.
Trân bấm nghe. "Ba..."
"Ba đang ra sân bay. Chuyến sớm nhất 5 giờ sáng. Anh con sao rồi?"
"Chưa biết ba. Đang cấp cứu."
Im lặng 4 giây trên điện thoại. Trân nghe tiếng ba thở. Nặng.
"Ba lên ngay."
"Dạ."
"Con..." Ba định nói gì đó. Dừng lại. "Con ở đó chờ ba."
"Dạ."
Ba cúp máy. Trân biết — 4 giây im lặng đó chứa nhiều hơn bất kỳ cuộc gọi nào ba từng gọi cho anh Khang trong 5 năm qua. Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ về chuyện đó.
Ở Cần Thơ, mẹ ngồi bên cạnh ba khi ba gọi Trân. Mẹ không nói gì. Mẹ không gọi riêng. Mẹ chỉ ngồi đó, hai tay nắm vào nhau, nhìn vào bóng tối ngoài cửa sổ.
Trên bàn ngủ của mẹ, iPad cũ vẫn mở. Trang stream của Khang. Offline. Chỉ còn dòng chữ: "BảoGG is offline."
Mẹ nhìn dòng chữ đó. Rồi nhìn điện thoại. Muốn gọi Khang — phản xạ của mẹ, lúc nào cũng muốn gọi con. Nhưng con đang cấp cứu. Gọi ai bây giờ?
Mẹ không gọi ai. Mẹ ngồi đó. Một mình.
3 giờ 15 sáng.
Vy biết tin.
Không phải qua group chat — Vy đã rời group #BảoVy từ lúc dọn đồ. Không phải qua Khang — Khang đang nằm trong phòng cấp cứu. Vy biết qua Twitter. Hashtag #BảoGG trending lúc 12 giờ 30 phút. Clip Khang ngã đã được cắt, repost, reaction video, 500,000 views trong 3 tiếng.
Vy đang nằm trong căn phòng trọ mới ở quận 3 — nhỏ hơn căn hộ quận 7 rất nhiều, nhưng là của mình. Vy mở Twitter vì không ngủ được — hay không ngủ được vì mở Twitter — rồi thấy clip.
Xem 2 lần.
Lần đầu: shock. Tay bịt miệng. Tim đập nhanh. Lần hai: nhìn kỹ hơn. Nhìn khuôn mặt Khang trước khi ngã. Mặt tái. Mắt mờ. Mệt. Mệt hơn bất kỳ lúc nào Vy từng thấy — và Vy đã thấy Khang mệt rất nhiều lần.
Vy ngồi dậy. Mặc đồ. Gọi xe.
Đến bệnh viện lúc gần 4 giờ sáng. Bước vào sảnh. Nhìn thấy hành lang — Sơn, Tùng, Phú, Đại ngồi rải rác. Trân ngồi gần cửa phòng cấp cứu nhất, lưng thẳng, mắt nhìn thẳng, không khóc.
Vy đứng ở cuối hành lang.
Không vào.
Bước tới 3 bước. Dừng lại. Mình còn là ai của anh ấy? Bạn gái cũ? Người quen? "Bà xã" mà 87,000 người biết nhưng đã dọn đồ đi 2 tuần trước?
Vy đứng đó. Cuối hành lang. Giữa "đi tới" và "quay về." Giữa "vẫn quan tâm" và "không còn phải là việc của mình."
Trân nhìn thấy Vy. Hai người nhìn nhau. Trân không nói gì. Chỉ gật đầu nhẹ — kiểu gật đầu mà phụ nữ hiểu nhau không cần lời.
Vy gật lại. Rồi ngồi xuống ghế cuối hành lang. Xa mọi người. Nhưng ở đó.
4 giờ 22 sáng.
Bác sĩ bước ra.
Tất cả đứng lên — Trân, Sơn, Tùng đứng gần nhất. Phú đứng phía sau. Đại đứng xa nhất, gần cửa thoát hiểm, như lúc nào cũng sẵn sàng rời đi.
Vy đứng dậy nhưng không tiến lại.
"Người nhà Trần Bảo Khang?"
"Em. Em là em gái." Trân bước tới.
Bác sĩ nói: đột quỵ. Cơ thể quá tải — thiếu ngủ nghiêm trọng, caffeine liều cao kéo dài, sức khỏe nền yếu, tim chịu áp lực quá lớn. Đang ổn định. Sống.
Sống.
Trân thở ra. Lần đầu tiên từ khi đến bệnh viện.
Sơn ngồi xuống ghế, hai tay ôm mặt. Tùng dựa vào tường, nhìn lên trần, chớp mắt. Phú đứng yên, tay bỏ túi quần — kiểu đứng quen thuộc khi không biết phải làm gì. Đại — Đại đã biến mất. Không ai biết lúc nào.
Cuối hành lang, Vy nghe được. "Sống." Vy ngồi xuống lại. Nhắm mắt. Thở.
Rồi Vy đứng dậy. Lấy điện thoại ra. Gõ tin nhắn — không gửi cho Khang, gửi cho Trân:
"Cho chị biết nếu cần gì. Chị đi về."
Trân đọc. Nhìn ra cuối hành lang. Vy đã đi rồi.
4 giờ 30 sáng.
Stream BảoGG vẫn chưa tắt. Camera vẫn bật trong căn hộ quận 7 trống. Ghế gaming trống. Tai nghe trên sàn. Bàn phím vẫn sáng đèn RGB 7 màu. 7 lon Red Bull rỗng. Lon thứ 8 — uống dở — vẫn đứng trên bàn, ngưng tụ những giọt nước lạnh bên ngoài.
Viewers: 12,400 — những người vẫn ở lại, nhìn vào căn phòng trống, chờ.
Chat chậm hơn. Không còn spam. Từng dòng, từng dòng:
Cầu nguyện cho anh Khang 🙏 Mình vẫn ở đây chờ anh Anh ơi quay lại nha Anh sẽ ổn
12,400 người nhìn vào một căn phòng trống. Chờ một người không ở đó quay lại.
Giống mọi tối Vy ngồi trên sofa chờ Khang tắt game. Giống mọi tối mẹ ngồi ở Cần Thơ xem stream chờ Khang gọi. Giống mọi lần Trân gửi tin nhắn dài chờ Khang trả lời. Giống mọi lần Sơn hỏi thăm chờ Khang reply.
Chờ. Một người. Không ở đó.
5 giờ sáng. Ba lên máy bay ở Cần Thơ. Mẹ ở nhà. Một mình.
5 giờ 15 sáng. Trân được vào phòng bệnh. Khang nằm đó. Thở máy. Mắt nhắm. Mặt tái nhưng yên bình — yên bình hơn lúc ngồi trước camera.
Trân ngồi cạnh giường. Nắm tay anh.
Tay Khang ấm. Sống. Vẫn sống.
Trân khóc. Cuối cùng thì khóc. Không phải vì sợ mất anh — dù đó cũng là một phần. Mà vì nhận ra: đây là lần đầu tiên trong rất lâu cô nắm tay anh mà anh không rút ra.
Phải đợi anh nằm trên giường bệnh mới được nắm tay anh.
Phải đợi anh gần chết mới được ngồi cạnh anh mà không có cái màn hình nào xen giữa.
Bên ngoài phòng bệnh, Sơn ngồi hành lang. Cà phê nguội trong tay. 14 tiếng rồi. Vợ Sơn nhắn: "Anh ở lại đi. Em đưa Bông đi học. Anh lo cho bạn anh."
Sơn nhìn tin nhắn vợ. Rồi nhìn cửa phòng bệnh.
127 tin nhắn Sơn gửi riêng cho Khang mà Khang không trả lời. 127 lần Sơn viết "Mày khỏe không?" "Ăn gì chưa?" "Ngủ chưa?" "Cuối tuần rảnh không?" 127 lần Sơn gửi đi, biết sẽ không có trả lời, rồi vẫn gửi tiếp.
Đêm nay, lúc Khang ngã, Sơn đang xem stream.
Sơn luôn xem stream.
Vì Sơn biết — không phải bằng logic, mà bằng trực giác của người đã chơi chung 10 năm — rằng một ngày sẽ có chuyện. Sơn không biết ngày nào. Nhưng Sơn biết sẽ có. Nên Sơn xem. Mỗi tối. Và lưu số bệnh viện gần nhà Khang nhất trong điện thoại — "phòng khi cần."
Hôm nay là ngày "phòng khi cần."
Sơn uống một ngụm cà phê nguội. Đắng. Nhưng Sơn không phải người cần cà phê phải ngon mới uống.
Trong phòng bệnh, máy monitor bíp đều đặn. Tim Khang vẫn đập. Đều. Chậm. Sống.
Bên ngoài, trời sắp sáng. Sài Gòn đang tỉnh dậy. Xe cộ bắt đầu chạy. Quán cà phê bắt đầu mở. Cuộc sống bắt đầu ngày mới.
Trong căn hộ quận 7, stream cuối cùng cũng tắt. Ai đó trong đội admin của Khang đã remote vào tắt. Màn hình đen. 7 lon Red Bull. 1 lon dở. Ghế gaming trống. Phòng im.
Trên tất cả nền tảng mạng xã hội, cùng một dòng:
"BảoGG is offline."
Và ở đâu đó — trong khoảng tối giữa offline và online, giữa tắt và mở, giữa chết và sống — Trần Bảo Khang lơ lửng trong một không gian không có ánh sáng.
Rồi một dòng chữ hiện lên.
Anh chưa bao giờ thấy dòng chữ này trong bất kỳ game nào anh từng chơi:
"GAME OVER."
"Đang tải (loading) bản tổng kết phiên chơi..."
"Chuyển sang Spectator Mode."
→ Chương 2: "Loading Screen"